Thứ Năm, Tháng Tư 14, 2022
Google search engine
HomeUncategorizedGiấc mơ tuổi hai mươi

Giấc mơ tuổi hai mươi

Có một lúc nào đấy trong cuộc đời cứ trôi, cứ trôi lặng lẽ, ta chợt nhận ra mình lại muốn viết tiếp giấc mơ tuổi 20 còn dang dở…

Giấc mơ ấy dường như mới hôm qua thôi, còn e ấp như nụ hồng mới nở, và ta là cô gái nhỏ còn thập thò sau cánh cửa, rụt rè mãi mới dám đặt một chân qua cánh cửa thần kỳ ấy, rất lâu chỉ đứng bằng một chân, sợ rằng nếu bước tiếp sẽ lạc vào thế giới quá bao la.

Và rất nhiều những năm tháng tuổi 20 ta đã sống một cách bình yên như thế, chẳng có gì sai, nhưng cứ mãi ngại ngần, chẳng dám một lần chạy băng qua cánh cửa vô hình, để thấy cả một thảo nguyên xanh ngút ngát đang chờ, ở đó có những giấc mơ hoa mới mẻ với đầy ắp đam mê, nhiệt huyết tuổi trẻ.

Năm tháng lặng lẽ trôi, một ngày khi không còn trẻ nữa, ta chợt nhận ra ta và số đông người luôn xu hướng chọn cho mình một con đường an toàn, đi trên những chặng bằng phẳng, ngại va vấp, ngại vượt dốc… Thời gian cứ trôi, cứ trôi, đám đông vẫn luôn ở đó, mang một gương mặt cũ nát, nhàu nhĩ còn hơn những tờ báo mối mọt lâu năm trong tủ.

Và một buổi sáng nghe tiếng chim hót xao động, xem thời sự thấy thế giới đã đi tới tận đâu rồi, ta chợt nhận ra những ước mơ hoài bão một thời đã bị chính ta chôn vùi, với bao dự định và ước mơ, thậm chí là khát khao điên rồ có thể thay đổi thế giới.

Tôi nhớ tuổi thơ và những năm rất trẻ từng ước ao có thể đi khắp nơi, trở thành một bác sĩ nhân từ có đôi bàn tay vàng hoặc là một nhà từ thiện, hết lòng hỗ trợ cho những mảnh đời nghèo khó.

Giấc mơ ấy thực ra chưa bao giờ chết, nó vẫn ở đâu đó, lẩn khuất trong trái tim trắc ẩn, đa cảm của tôi, nhưng cứ nửa chừng, nửa vời. Những lo toan đời thường cứ thế cuốn đi, nhẹ nhàng như  sóng biển, dù sóng lại vỗ bờ, nhưng lại bị đè lên bởi những con sóng khác, mong manh.

Có quá nhiều lý do cho sự trì hoãn ấy, những lý do ai cũng có thể thông cảm, nhưng khi thành thật nhất với bản thân, tôi biết ở một góc nào đó tôi đã đánh rơi giấc mơ nhiệt huyết mà nếu quyết liệt bước tiếp, tôi đã có thể làm nhiều việc ý nghĩa hơn.

Có biết bao giấc mơ tuổi trẻ bị chôn vùi hay nói cách khác là “chết yểu” một cách thương tâm như thế, nếu nhìn lại, chắc chắn không chỉ tôi mà vô số bạn sẽ giật mình.

Đôi khi tôi thấy nhớ những giấc mơ của mình, nhớ một cách vật vã ấy, và tôi biết bắt đầu cho một điều tốt đẹp chẳng bao giờ là muộn cả…

RELATED ARTICLES
- Advertisment -
Google search engine

Most Popular

Recent Comments